0

Thu tu Malawi

Bố mẹ yêu quý,

Con viết thư này cho bố mẹ tại một bờ biển tại Malawi. Con đi công tác thế là đã được 2 tuần và ngày mai con sẽ lên đường quay trở lại Mỹ. Chuyến đi này khác hẳn với chuyến đi Châu Phi đợt trước của con vì bi giờ con đi không phải với tư cách là sinh viên hay thực tập sinh nữa mà với tư cách “cán bộ”, oách không ạ, hihi!

Con đến Malawi không nằm trong kế hoạch ban đầu mà chỉ là quyêt định được đưa ra lúc phút chót trong thời gian con tổ chức hội nghị ở Cape Town. Cơ quan con làm việc với rất nhiều doanh nhân nổi tiểng và thành đạt và có một vài công ty hiên đang hoạt động tại Malawi. Con đến Malawi với tư cách là khách mời của công ty nên được đối xử rất VIP và chu đáo ạ. Con đến sân bay còn được đón tiếp ở sảnh VIP, được mọi người xách hành lý cho, thích lắm ạ. Và con được mời đến bãi biển này vì nó là một cái cabin của công ty mà bọn con làm việc cùng ạ, thích lắm ạ, song con được có người nấu nướng, dọn dẹp cho. CŨng hơi ngại vì con không VIP như thế nhưng chắc là quy tắc của họ ở đây phải chu đáo với khách như vậy ạ. Con đi công tác một mình nhưng gặp ai cũng rất tổt bụng, vô cùng nhiệt tình và chu đáo giúp đỡ ạ.

Thế là trong 2 tuần ở Châu Phi, con đã đi 5 thành phố và 2 đất nước ạ. Trong đó cón đã chuyển đến 7 cái khách sạn, hihi. Thay đổi giường lien tục nên nhiều lúc cũng hơi đau lung ạ. Nhưng về đến DC, con sẽ tập lại Yoga để cho đỡ đau ạ.

Ở châu phi internet không được tiện lắm nên con chưa có dịp gọi điện để nói chuyện với bố mẹ và ông. Thế nên con viết thư tạm rồi để đến tuần sau về đến DC con nói chuyện bù ạ, hihi.

Đợt này đi công tác con cũng thấy chững chác hơn. Phải quán xuyến nhiều việc và phải giao tiếp với những người dày dặn kinh nghiệm và vô cùng thành đạt trong sự nghiệp làm con cũng thấy mình già dặn hơn. Kể ra con cũng chẳng trẻ mấy, hihi. Đi các thành phố từ Cape Town, đến Johannesburgh ở Nam Phi, cho đến Blantyre và Lilongwe và Magonchi ở Malawi mới thấy ở đây mỗi nơi một vẻ và mức độ phát triển khác nhau vô cùng. Nam Phi thì vô cùng tân tiến, còn Malawi vẫn còn khá nghèo. Tuy nhiên, các hoạt động kinh doanh ở cả 2 nơi đều rất nhộn nhịp và mọi người thì nói chung đều rất vui vẻ và tốt bụng ạ.

Con rất hào hứng để đầu tháng 8 tới về cưới anh Khoai và chị Nga, hihi. Cuối cùng anh Khoai không những sắp lấy vợ, lại còn sắp làm bố, hoành tráng quá. Kiểu nay năm sau con sẽ lien tục về tiếp để bế cháu, hihi. Hy vọng giá vẻ không đắt lắm. Con cũng hy vọng đợt tới về thời tiết không qua nóng. Có gì nếu được, nhà mình thu xếp đi Sapa và Vịnh Hạ Long để nghỉ “mát” được không ạ? Chắc cả hai nơi đấy đều mát hơn Hà Nôi. Jimmy cũng sẽ về…Đây cũng là lần đầu tiên bạn í đến nước đang phát triển nên chắc sẽ có nhiều điều bỡ ngỡ, khác lạ. Bạn í là người ở phía Bắc Mỹ (bang Maine) nên quen với thời tiết lạnh hơn là nóng. Bạn í cũng bị dị ứng với khá nhiều loại đồ ăn…Nhưng coi như là thử thách, hihi. Bạn í bảo rất hào hứng được đi thăm Việt Nam và gặp bố mẹ ạ .Con hy vọng bố mẹ cũng mong gặp Jimmy ạ, hihi.

Con viết thư cập nhật tình hình một chút cho bố mẹ yên tâm vậy ạ. Con vi vu khắp nơi nhưng nói chung sức khoẻ khá là trộm vía ạ. Ở khu vực Nam Phi đang là mùa đông nên thời tiết khá mát mẻ, có những hôm cũng hơi lạnh nữa ạ. Coi như là vừa đi công tác, vừa đi “nghỉ mát”, vì mùa hè ở DC thường khá là nóng ạ.

Con yêu bố mẹ và cả nhà. Chúc cả nhà luôn vui vẻ, mạnh khoẻ, và hạnh phúc ạ. Tuần tời về đến ĐC con sẽ gửi vài kiểu anh để bố mẹ xem ạ. CHủ yếu là cảnh thôi ạ nhưng hy vọng bố mẹ thích.

Con Thuỷ

Advertisements
0

Từ Houston 2014 đến Houston 2015

Bố mẹ ơi,

Lần cuối cùng con viết trên Nhật ký chó mèo là về chuyến đi bão táp của con đến Houston..vậy là đã một năm và chắc là con có duyên với Houston nên cuối cùng lại qua lại đây!

Nhưng đúng giờ này năm trước, con sẽ chả nghĩ tới việc về lại Houston. Đặc biệt là giờ này năm trước con sẽ không thể nào tưởng tượng đi thực tập/nghiên cứu tại trường y. Giờ này năm trước, con không thể nào hiểu nối những kiến thức con có trong đầu bây giờ…

Một năm mà nhiều thứ thay đối quá, nhà mình lại ở xa với nhau nên có nhiều cái thay đổi không giữ liên lạc với nhau được. Có nhiều bạn và thầy cô quan tâm hỏi tại sao con lại đổi sang con đường một cách “đột ngột” như vậy, chuyển từ tâm lý/nghệ thuật sang nghiên cứu khoa học….Con chưa có dịp kể cho bố mẹ tất cả và bây giờ con muốn kể cho bố mẹ chi tiết “hành trình” của con ạ….

Nhìn lại “tuổi thơ” của con, con nhớ về những buổi học đội tuyển học sinh giỏi, nhưng bài toán đố, tính nhanh, những bài phân tích văn học, nhưng buổi thi thư…hơn là những giờ ra chơi hay tán gẫu với bạn bè. Hồi đấy con tham gia đội tuyển cũng chả phải bố mẹ ép hay tham vọng có phần thưởng cả, cứ tham gia thôi. Con cũng chả biết cái gì thúc đẩy con cố gắng nỗ lực giải hết những bài toán khó được giao nữa. Đến lúc được vào đội tuyển của quận vất vả quá con lại phải bỏ, nhưng lúc bỏ thầy cô cũng bảo con là đừng nghĩ sức học con yếu hơn các bạn trong lớp, con có thể giải được những bài toán rất khó và cô giáo văn cũng thích những bài con viết. Và lời nhận xét của các thầy cô trong đội tuyển của quận được khẳng định lại khi con đạt được giải nhì học sinh giỏi thành phố khi con chỉ học một mình tại trường làng… Con đã rất vui với kết quả đạt được của con, con vẫn còn nhớ toán con được 19.25/20 và văn con được 14/20. Con nhớ rõ toán con mất điểm chỉ là vì hiểu lầm đề bài thôi…

Nhưng khi về đến trường Ngô Quyền, cô giáo dậy Toán của con bảo rằng, cô rất thân vọng vì con không được 20/20 toán, vì như vậy con sẽ được giải nhất… Lúc đó “bé” Nhi, 10 tuổi, nhận ra rằng mình không thể chịu nối những áp lực không cần thiết của thầy cô nữa. Và con quyết định bỏ đam mê toán của mình và tập trung vào các môn văn học và xã hội, khi con có nhiều “đất” để thể hiện bản thân và làm chính mình hơn…

Từ khi lên cấp 2 văn trở thành môn “thế mạnh” của con, chắc bố mẹ vẫn còn nhớ thời gian đó nhỉ? Nhưng con còn nhớ rằng hồi đó khi con viết con phải gồng sức rất nhiều và con cảm thấy giọng văn của con không ra được một cách tự nhiên…Con viết để vừa lòng thấy cô nhưng thực sự con cũng không biết được tiếng nói chính của mình ở đâu. Từ khi lên cấp 2 đến suốt năm thứ 2 đại học, con cứ đi theo con đường văn học/xã hội và nghĩ là mình không thể học được những môn tự nhiên. Nhưng khi con ngồi trong những lớp “khoa học” xã hội, con cảm thấy rất mông lung va mọi thứ thật mơ hồ…Con vẫn đạt điểm tốt trên lớp nhưng con không cảm thấy mình học thêm được nhiều kiến thức, hoặc là kiến thức có vào đầu con nhưng không thấm ạ. Con học hết năm thứ 2 và chuẩn bị lên New York thực tập với hai ngành Tâm lý học và Phim với mình…

Mùa hè năm ngoái có thể nói là bước ngoặc lớn của con. Con tròn 20 tuối, lần đầu tiên con sống một mình tại thành phố lớn, lần đầu tiên thực tập ngoài trường. Mùa hè đó con không phải làm việc nhiều vì thực tập chỉ bán thời gian thôi và công việc cũng đơn giản, nên con có vố số thời gian để dành cho bản thân…

Mùa hè một mình ở New York, con nhận ra rằng con thích làm phim đẻ toả sức sáng tạo và tìm được tiếng nói riêng của mình. Con quan sát cuộc sống của những nhà làm phim trẻ xung quanh con và con nhận ra con không muốn cuộc sống đó, phải quay phim và làm phim cho người khác để kiếm sống và khó có thời gian để làm phim mình thích. Và có khi lúc có tiền và thời gian lại cảm thấy kiệt sức vì mình đã giành quá nhiều sức sáng tạo và kỹ năng của mình dành cho người khác rồi. Con thích làm phim nhưng con không muốn nó là sự nghiệp hay công việc của mình, con muốn nó là một thú vui của riêng con và mang lại niềm vui cho con, cho bố mẹ, chị Thuỷ, và những người thân quen của con khi xem thành quả của con.

(Đây là hai cái clip con làm trong năm vừa rồi để quảng cáo cho buổi biểu diễn nhảy ở trường con ạ.

Con không thích những lớp tâm lý học của con. Con luôn cảm thấy bức bối khi những kiến thức đưa ra không được giải thích một cách khoa học và con cảm thấy không thuyết phục. Con cảm thấy mình đang không “học” mà chỉ là ngồi gật gù với những thứ con có thể tự mua sách và đọc được….

Hai mươi tuổi, một mình ở New York, và con cảm thấy mông lung không biết mình phải làm gì cả.

Lớn lên cùng bố mẹ con luôn được đến hiệu sách và nó trở thành “thiên đường” của con, và ở New York con đã tìm được hiệu sách đó (chị Thuỷ một lần đến New York đã gửi cho con postcard từ hiệu sách đấy). Thời gian rảnh con toàn chui vào góc của tầng hầm của hiệu sách để tìm đọc về hệ thần kinh học, về bộ não của mình hoạt động như thế nào, mặc cho cái nóng bức của mùa hè (tầng hầm không có điều hoà ạ). Nhiều lần như vậy, con nhận ra rằng, tại sao minh không thử sức với ngành học này? Không ai bảo con phải đọc sách này cả nhưng con luôn luôn tự tìm thấy mình ở đấy. Hồi con học tâm lý con luôn luôn đặt câu hỏi về hệ sinh học trong cơ thể mình hoạt động như thế nào để lý giải cho hành động và tâm lý của mình, nhưng con không bao giờ có câu trả lời thoả đáng…

Hiệu Sách Strand ở New York

Hiệu Sách Strand ở New York

Tầng hầm của hiệu sách Strand

Tầng hầm của hiệu sách Strand

Bây giờ con không còn cô giáo hay thầy giáo nào bảo con phải làm gì hay cảm thấy thất vọng về con hay “đánh giá” với những định kiến về những gì con muốn học, những câu hỏi con đặt ra. Hồi ở Ngô Quyền con rất thích học và đọc sách nhưng mỗi ngày đến trường với con là một ngày đấy căng thẳng và mệt mói vì con không được “học, học nữa, học mãi” mà con phải nghe lời và lập lại những điều thấy cô nói như một cỗ máy. Nhưng bây giờ không ai còn bắt con là một cỗ máy nữa. Lần đầu tiên con nhận ra rằng con có thể học mà không “nơm nớp” sợ sự đánh giá với định kiến của thầy cô giáo nữa. Tất nhiên để tiến bộ con vẫn cần rất nhiều ý kiến và nhận xét của giáo sư, nhưng đó là nhận xét để thử thách và giúp con tiến bộ chứ không phải đầy định kiên và bảo thủ như những ngày cấp 1 và cấp 2 của con…

Vậy là con quyết định tiến tới bước ngoặt lớn, chuyển sang học khoa học, cụ thể là về hệ thần kinh học và não bộ.

Chuyển ngành muộn như vậy, con phải học đuổi và học dồn nếu không con sẽ phải ở lại thêm một năm. Con quyết định chọn cái thứ nhất và thế là con trở lại năm thứ 3 đại học và học lớp sinh học tế bào, một lớp hệ 300 rất khó nhằn cho nhiều học sinh. Con bắt đầu từ trang giấy trắng và phải tự học rất nhiều nhưng con nhận ra rằng, cái cảm giác mông lung và thật vọng đầy mệt mỏi trong con đang dần biến đi. Con cảm thấy học rất ngấm và mỗi khi đến lớp con lại cảm thấy bất ngờ và ngạc nhiên bởi những thứ đang diễn ra trong cơ thế mình một cách rất quy củ và hoàn hảo. Con may mắn được học một bác giáo sư rất tốt bụng luôn giảng bài qua những “câu truyện” của sinh học và mỗi ngày đến trường thực sự là một ngày vui với con. Con lần đầu tiên được ở trong phòng thí nghiệm sinh học và hoá học, lúc đầu có cảm thấy rất run nhưng con bắt nhịp được khá là nhanh. Con bắt đầu nhớ lại cái đam mê toán học và giải những bài toán hóc búa của mình…

Với một năng lượng mới trong con từ khi con thử thách mình và chuyển ngành học, con cảm thấy mọi thứ rõ ràng hơn…Con có năng lượng để tập thể dục và tham gia nhảy, năng lượng để mở lòng mình với bạn bè hơn…

Mọi thứ tất nhiên vẫn không rõ ràng trắng và đen và nhiều lúc con vẫn đặt câu hỏi minh sẽ làm gì khi tốt nghiệp nhỉ, nhưng bây giờ con đã biết hơn một tí để đưa ra quyết định mà sẽ khiến cho mình vui và có nhiều năng lương.

Con sẽ viết kể về công việc thực tập của con ở trường y của con và cuộc sống ở Houston vào nhật ký tới ạ. Đó cũng là một hành trình mới và thú vị mà con đang đi ạ

Con yêu bố mẹ nhiều nhiều và hi vọng cả nhà mình chia sẻ với nhau nhiều hơn ạ!

Bé Nhi

0

Chúc mừng sinh nhật Mẹ!!!

Mẹ yêu quý! Con chúc mừng sinh nhật mẹ…..Mẹ sang tuổi mới nhưng phải càng khỏe ra và vui ra mẹ nhé. Con yêu mẹ nhiều nhiều.

DSC01983 2

Lâu lắm rồi con không viết thư cho bố mẹ. Thời gian trôi nhanh cứ vèo vèo í….Con không nói chuyện với bố mẹ nhiều nhưng hy vọng là mọi chuyện ở nhà vẫn ổn thỏa. Có đợt cách đây mấy tuần có nói chuyện được với bố mẹ và anh Khoai một chút, cũng vui ạ.

Không biết mẹ nghe tin vui ở đâu nhưng đúng là con mới nhận được tin là visa của con được chấp nhận ạ. Như thế là con sẽ làm việc ở bên này trong vòng 3 năm nữa, nhưng tất nhiên tùy tình hình, mọi thứ đều có thể thay đổi. Con mong tin này phần lớn là để con biết rõ hơn về tương lai mấy tháng tới của mình. Đợt vừa rồi con cũng thấp thỏm, không biết là nên chuẩn bị tinh thần về nhà, xin việc mới, đóng gói các thứ hay là như thế nào. Nói chung cũng sốt ruột vì mọi thứ cứ mông lung. Bi giờ dù sao mọi thứ cũng rõ rang hơn. Ở bên này rõ rang cũng có cái thuận lợi về công việc. Con quen dần việc ở cơ quan hơn nên cũng tương đổi thoải mái. Mặc dù vẫn bận nhưng mà con không bị căng thẳng như hồi mới đi làm nữa. Khi nào ở cơ quan thì làm việc hết mình, nhưng khi về nhà rồi thì nghỉ ngơi hoặc tập thể dục, hoặc đi chơi hoặc thư giãn đọc chuyện, xem phim hoặc làm những thứ linh tinh khác chứ không lo và stress công việc ạ.
Cơ quan có bảo hiểm tốt nên là cũng yên tâm chuyện sức khỏe mẹ ạ. Đợt vừa ròi con cũng tranh thủ đi khám sức khỏe tương đối tổng thể và mọi thứ nhìn chung đều khá tốt. Họ xét nghiệm máu và các thứ thì kết quả đều tốt, ngoại trừ việc hơi thiếu vitamin D. Con cũng hơi bất ngờ vì con thương xuyên ở ngoài đường, và thậm chí còn bắt nắng đen cả đi mà vẫn thiếu vitamin D. Cũng có thể vì đợt này con toàn đi làm sớm nên không tiện uống sữa sang và gần như không uống sữa, trừ khi là uống café. Không biết đấy có phải lý do không mẹ nhỉ? Nhưng dù thế nào thì con cũng đang uống thuốc bổ vitamin D hang ngày theo đơn của bác sỹ ạ.

Đợt tới có thời gian chắc con tranh thủ đi khám răng và khám mắt nữa, đều trong bảo hiểm hết ạ nên chắc chỉ phải đóng tí chút tiền thôi. Mà dịch vụ bên này thì tốt nên là mọi thứ đều nhanh gọn, dễ dàng….Mỗi lần đi khám thế, con lại nghĩ đến Việt Nam và thương cảnh mọi người ở nhà phải chen chúc xô đẩy nhau ở bệnh viện. Nhưng đợt trước con có nghe mẹ nói là bi h có vẻ đỡ hơn rồi nên cũng đỡ suy nghĩ hơn….Nhưng mà đúng là dịch vụ chăm sóc sức khỏe tốt thì cũng đỡ làm người dân ốm thêm.

Con nghĩ đến tương lai gần thời gian tới ở bên này thì thấy cũng yên tâm…>Không phải vì con thích ở Mỹ, mà vì là dù sao bi h con cũng không lo bị bấp bênh nữa. Cuối cùng thì công việc cũng dần ổn định hơn, cũng có lương tương đối ổn định để ở bên này và tiết kiệm được chút chút. Và bạn bè bên này cũng quây quần nên cảm giác cũng ấm cúng. Xa nhà nhưng không bị tủi thân như trước nữa .Có thể đợt tới con sẽ chuyển ra chỗ khác ở rộng hơn và thoải mái hơn một chút. Dù gì cũng ở đây hơn 3 năm rồi và bắt đầu thiếu chỗ để bày đồ đạc.À, đợt tới cái Hương mèo cũng sang đây học theo đúng chương trình con học hồi trước ,cũng học bổng đấy, cũng thầy đấy, và đặc biệt nhất là cũng ở cái phòng màu vàng bé tí ở nhà bác Kay mà con ở khi mới đến DC học…Thế là tình cờ có tận mấy đứa bạn đại học cũng ở D.C nên chắc sẽ càng vui hơn ạ. ….Đợt này con cũng có một người bạn thân là con trai…Nhưng cũng chưa có gì chính thức nên con cũng chưa muốn nói với bố mẹ. Bạn í tốt tính, vui tính, và cũng quan tâm nên cũng cảm thấy hay hay và ấm cúng hơn. Ví dụ hôm nào Nhi đến đây chơi mà tàu đến muộn thì bạn í cũng đến đón, và thỉnh thoảng cũng đi chơi cùng hai chị em khá là vui….Cơ mà chưa có gì chính thức nên bố mẹ cũng đừng nghĩ là con giấu bố mẹ nhé….

Mà đợt này con cũng rất chăm thể dục thế thao nên là người có vẻ chắc và khỏe hơn ạ. Con tập lại võ aikido hang tuần, ngoài ra, lúc thì chạy, lúc thì yoga, lúc thì chèo thuyền, lúc thì đạp xe, lúc thi đi bơi….nên là hình như con có chút cơ bắp…Rất chất, hihi!

À, con nhớ đợt trước mẹ có hỏi con chuyện Trang Tâm. Con thì cũng không theo dõi tình hình nhưng mà có nghe qua vợ chồng Hà Minh thì là Trang Tâm lúc đầu ly thân và hình như mới chính thức ly dị rồi. Nghe tin mà con cũng thấy hơi sốc….và thấy buồn buồn…Nhưng càng nghĩ thì càng thấy đúng là cuộc sống mọi thứ đều có thể thay đổi….Không biết trước được điều gì…Xong con cũng nghĩ đến chuyện con và Quang hồi trước. Đúng là nhiều kỷ niệm, nhưng cũng chỉ là kỷ niệm và ký ức mà thôi….Nó đã trôi qua và cả hai đã bắt đầu có một cuộc sống mới. Và gần đầy, khi nghĩ đến những kỷ niệm đấy thì con không thấy buồn hay nuối tiếc như trước nữa…

Lâu lắm không tâm sự với mẹ nên muốn tranh thủ viết nhật ký chó mèo tâm sự với mẹ qua thư…..Con sẽ gọi điện và nhắn tin cho mẹ nữa…Nhưng con vẫn thích viết thư nhất…Chỉ mỗi tội mỗi lần viết thư thì cũng muốn giãi bày nhiều thứ nên đôi khi con hơi ngại….Mẹ đừng suy nghĩ gì nhé….Con cũng hơi áy náy là lâu không nói chuyện với ông. Nhưng nghe tin ông qua mẹ con cũng yên tâm hơn… Sauk hi đợt vừa rồi ông Nho về kể chuyện bọn con bên này rồi đồn đại “bạn trai” con thế này thế kia, con lại càng ngại ạ….Mà bà Thái đúng là buồn cười lắm mẹ ạ…Lần nào gặp bà cũng tuôn ra một loạt tràng giang đại hải nhưng thứ riêng tư của nhà mình, rồi buôn dưa lệ, rồi đưa chuyện…Haiz, từ chuyện con và Quang rồi đến chuyện con Sun, rồi bác Thủy v.v…..Lúc mới nghe con cũng buồn và suy nghĩ…nhưng về sau cũng chẳng chấp làm gì mẹ ạ…..Người ta thích nói gì thì nói thôi…Còn mình cố gắng nhìn vào những mặt tốt của bà vì suy cho cùng bà cũng là người tốt…..

Mẹ thỉnh thoảng cứ nhắn tin hoặc viết thư cho bọn con mẹ nhé. Con cũng muốn nghe mẹ kể chuyện ở nhà lắm. Thỉnh thoảng mẹ cứ gọi điện sang cho con nhé, mẹ đừng bao giờ nghĩ là con bận không có thời gian nhé…. Tuổi trẻ thi ai chả hảng trăm hang nghìn thứ nhưng thế không có nghĩa là bận không có thời gian cho mẹ và gia đình…Con ở một mình bên này con lại càng phải làm cho mình “bận” hơn để không bao giờ có thời gian cảm thấy cô đơn cả….Mẹ luôn nhớ thế mẹ nhé…nên mẹ cứ goijd điện cho con bất cứ lúc nào để tâm sự mẹ nhé. Nếu không nói chuyện được thì con sẽ gọi lại cho mẹ ạ…Thực ra bây giờ khi biết là con sẽ ở đây một thời gian dài hơn, thì có lẽ mẹ con mình hẹn cứ 2 tuần một lần online Skype nói chuyện nhỉ….Nhưng mà vì giọng con yếu nên con thích nói chuyện phải nhìn thấy mặt nữa mẹ ạ..Chứ nói chuyện điện thoại không con thấy mệt lắm….hix hix..Với cả con cũng muốn “ngắm” mẹ và mẹ “ngắm” con…

Con yêu bố mẹ, và cả nhà!!

0

Nhiliti đã trải qua cơn bão lớn ở Texas như thế nào?

Bố mẹ yêu quý,

Bây giờ là tối chủ nhật ở New York, trước ngày đầu tiên đi thực tập của con. Bây giờ con mới có thời gian để ngồi và viết nhật ký chó bố mẹ ạ, nên con sẽ viết nhật ký cho mấy ngày trước nữa. Bố mẹ chuẩn bị đọc nhật ký mùa hè của con chó con nhé 😀

6h sáng (ngày 8 tháng 5), con cùng một bạn ở Earlham rời khỏi trường để đi đến sân bay ở thành phố Indianapolis, cách trường một tiếng ba mươi phút. Đã 2 ngày liên con không có tí thời gian nào để ngủ vì tất cả mọi việc của con đều dồn dập vào hai ngày cuối, và con còn phải dọn đồ vừa để vào kho cho năm sau và vừa chuẩn bị cho Houston + New York! Thế là lên xe con ngủ một mạch luôn, trong lòng vẫn nơm nợp sợ vali bị quá cân…lúc đó thì cũng chả biết phải làm thế nào nữa nhỉ!

Đường tắc, khởi hành muộn hơn so với dự kiến (tại vì đến giờ phải đi rồi con vừa chưa dọn xong đồ ạ, huhu), nên con vừa đến sân bay là đã lỡ mất chuyến 8h sáng rồi. American Airlines cho con standby chuyến sau lúc 11h. May quá, hành lý không bị quá cân!

Con đến chỗ chờ máy bay và chợp mắt được hơn một tiếng. Lên máy bay là con lăn quay ra ngủ ngay, chập chơn nghe được tiếp viên bảo rằng máy bay chưa cất cánh được vì thời tiết ở Dallas rất xấu. Con ngủ dậy tưởng là đến Dallas rồi, ai ngờ máy bay vẫn lang thang ở đường bay Indianapolis tận một tiếng lận! Cũng không sao, thiết nghĩ, tại chuyến sau cách tận ba tiếng liền. Con ngủ một mạch đến khi máy bay hạ cánh ở Dallas.

Sân bay Dallas nhốn nháo vì hàng trăm chuyến bay bị huỷ và hoãn do thời tiết xấu. Chuyến bay của con bị huỷ với không thông báo cụ thể gì hết. Con đến đúng cửa thì hàng đã có tầm 50 người và không có một nhân viên nào, ai trong hàng cũng không biết tình hình như thế nào, mọi người chỉ muốn về đến Houston thôi. Đợi được gần một tiếng, không có nhân viên thì lại có thông báo là chuyển cửa! Thế là cả 50, có khi tới 100 người lại đi ra cửa khác! Đứng ở cửa này tầm 40 phút rồi mà hàng không nhúc nhích gì cả, trên bảng lại báo là chuyến bay đến Houston sẽ bị hoãn và họ lại chuyển cửa nữa! Thế là cả đoàn lại chạy ra cửa khác. Cứ như vậy, sau 3 tiếng, con quyết định chuyển sang phương án lấy đồ và bắt xe bus về Houston.  Điện thoại con sắp hết pin nên con gọi cho chú Phong và chú giúp con tìm hiểu phương án thứ 2 về đi bus. Khi đến lượt con nói chuyện với nhân viêcn thì họ báo là do tình hình lộn xộn ở sân bay nên nếu con muốn lấy đồ thì sẽ phải đợi 3-4 tiếng. Nếu như vậy thì lỡ xe bus mất! Trong lúc đợi để đến lượt mình nói chuyện với nhân viên, con có gặp một cô người Mỹ latin, 34 tuổi, tên là Sally, làm y tá cho công ty dầu khí Chevron ở Houston. Cô ý định thuê xe lái về Houston vì như vậy Chevron sẽ trả tiền thuê xe, và cô hỏi con và một số người nữa có muốn đi cùng không. Lúc đó con nghĩ, nếu đi bus thì con lại phải lọ mọ xuống downtown Dallas một mình xong một mình trên xe bus 4 tiếng. Nếu đi cùng cô Sally thì sẽ lái thẳng từ sân bay Dallas xuống sân bay Houston luôn. Con gọi chochú Phong nói về phương án này và chú cũng nhất trí với con là đi cùng cô Sally luôn. Thế là con, cô Sally, và một chú nữa người Mỹ gôc Phi, tên là Bryan, 45 tuổi, làm việc cho công ty điện thoại Verizon ở Atlanta và đến Houston để thăm bạn gái và mẹ bạn giá nhân ngày lễ của mẹ, cùng thuê xe và tiến đến Houston!

Trên xe 3 người cùng nói chuyện với nhau, đúng là chuyện có một-không-hai hehe! Cô Sally có hai em sinh đôi trai gái bốn tuổi, chú Bryan thì có một em trai sinh đôi tên là Ryan! Chú ý cũng có một con trai bằng tuổi con. Đi gần đến Houston thì xe của bọn con bị cảnh sát giao thông bắn tốc độ! Chú cảnh sát vui tình nhìn vào trong xe chả hiểu ba người liên quan với nhau như thế nào, cứ ngơ ngác hỏi loạn hết cả lên! Các chú họ hàng hay thân quen với nhau như thế nào? Các chú từ đâu đến? Các chú đến Houston làm chi? Các chú không quen biết gì nhau và mới gặp nhau ở sân bay á???? Chú cảnh sát định lập biên bẩn nhưng lúc sau quay lại và cười trừ bảo chú cảnh cáo thôi, đúng là chuyện có một không hai khổ thân ba người chỉ muốn về Houston thật nhanh nên là chú tha cho!

Một giờ sáng thứ sáu ngày 9 tháng 5, 18 tiếng từ lúc con rời Earlham, cuối cùng xe cũng đến sân bay Houston. Lẽ ra là con phải đến Houston từ 12 tiếng trước cơ, nhưn như thế thì đã không có chuyện để kể, nhỉ?! Chú Phong đến đón con ở sân bay và con về nhà, mặc tạm quần áo của cô Oanh.

Hành lý của con đến Houston vào 10:30 sáng, đó là chuyến bay sớm nhất đến Houston. May mà con chuyển sang phương án đi xe nếu không thì lại một đêm nữa mất ngủ và vất vưởng ở sân bay…8h tối họ mang vali của con đến nhà chú Phong. Đến lúc đó con mới giám thở phào nhẹ nhõm và gọi điện cho chị Mít.

Đúng là một chuyến bay bão tạp tới Houston, và con không biết bao giờ con mới quay trở lại đây nữa….

Nhi li ti

0

Chiếu phim “Nông thôn quê hương” ở Mỹ

Bố mẹ iu quý,

Mấy hôm nay con có tin vui mà bận quá nên chưa có thởi gian báo và chia vui với bố mẹ. Tuần vừa rồi con được mời dự Lễ hội phim của người Hmong ở thành phố St.Paul, bang Minnesota ở Mỹ để công chiếu bộ phim “Nông thôn quê hương” cho cộng đồng người Hmong ở đây ạ. Bang Minnesota là bang tập trung đông nhất người Hmong ở nước Mỹ ạ. Đây là cơ hội tuyệt vời để mọi người biết thêm về người Hmong ở Việt Nam thông qua bộ phim tài liệu con làm ở Lào Cai năm ngoái ạ.

Điều thú vị nhất là mấy ngày ở Minnesota, con còn được ở với gia đình người Hmong, và được biết thêm về cuộc sống của họ ở đây, và so sánh những phong tục tập quán của họ với Việt Nam mình ạ. Đấy là gia đình mẹ chị bạn con ạ. Mặc dù ở Mỹ nhưng họ vẫn gìn giữ rất tốt những phong tục tập quán truyền thống, như là lập bàn thở tổ tiên, nuôi gà, trồng rau v.v….Họ rất tốt và coi con như con gái trong nhà. Mấy hôm vừa rồi con được ăn những món ăn rất ngon ạ….Chỉ có mấy ngày mà con cảm thấy con phải tăng lên mấy cân, hihi….

Con rất vui khi bộ phim “Nông thôn quê hương” được đón nhận ở Mỹ, và được công chiếu rộng rãi. Mọi người không chỉ hứng thú với nội dung bộ phim mà còn rất tò mò và cách làm phim của con ạ, hihi…Hồi trước bố mẹ xem đĩa DVD, không biết bố mẹ còn nhớ không :)….

Có vài kiểu ảnh để bố mẹ biết tình hình ạ. hihi…

Hôm tới con sẽ lên New York công tác một ngày và sẽ qua ở với Nhi ạ. Hơi ngắn vì còn phải quay lại DC làm việc tiếp nhưng mà đến cuối tháng 5, đợt SN Nhi, con sẽ quay lại đấy và hai chị em sẽ có thêm thời gian bên nhau hơn ạ.

ImageImageImageImageImageImage

0

Mother’s Day

Con chúc mừng mẹ ngày Mother’s Day….Nhân dịp ngày Mother’s Day, con chúc mẹ luôn mạnh khoẻ và vui vẻ và thanh thản ạ ….Và luôn là mẹ Lan hết lòng vì mọi người, nhưng cũng phải biết chăm sóc đến bản thân ạ, hihi.

Lâu lắm rồi con không viết thư cho bố mẹ. Thời gian trôi nhanh thật, chỉ một vài tháng thôi mà cũng bao nhiều thứ đã xảy ra, và nhìn đi nhìn lại thì mọi thứ xảy ra, dù có khó khăn thì cũng là cái tốt mẹ ạ.

Cơ quan của con đã cuối cùng quyết định không dể con đi Châu Phi nữa, lúc đầu thì cũng thấy hơi tiếc và cũng thấy lo cho dự án, nhưng suy cho cùng đấy cũng là một cái mừng vì đúng thời gian đấy thì con bị ốm và mệt do công việc cũng nhiều. Và may mà sau đó có một tuần đề nghỉ ngơi hồi sức lại. Chứ lúc đấy mà đi công tác thì chắc cũng kiệt sức mất. Nhưng qua giai đoạn vừa rồi thì công việc của con cũng ổn định hơn rồi mẹ ạ. Mọi thứ diễn ra đều tương đối tốt đẹp. Con hy vọng công việc này của con sẽ ổn định một thời gian để con tích luỹ kinh nghiệm cần thiết phục vụ cho sự nghiệp ạ. Trước đây, con cứ hay nhảy từ tổ chức này đển tổ chức kia nhưng con hy vọng con sẽ làm ở đây ít nhất 1-2 năm gì đó  ạ. Đúng là lúc đầu con cũng không nghĩ là mình sẽ ở Mỹ lâu thế, nhưng kể ra cũng có nhiều thứ diễn ra không như mình dự kiến, trong cả cuộc sống và công việc. Và suy cho cùng thì con nghĩ cái gì xảy ra cũng có cái lý của nó. Và con nghĩ là như hiện tại như vậy cũng là tốt ạ.

Nhi đợt này cũng nhiều tiến triển tốt trong việc học tập. Con rất mừng là Nhi có cơ hội thực tập ở New York vì như thế thứ nhất là nó sẽ gần con hơn. Thứ hai là với lĩnh vực học mà nó theo đuổi, phim ảnh, thì cơ hội thực tập ở new york quá là tuyệt vời ạ. Con sẽ cố gắng weekend lên chơi với nó, để chăm sóc “em bé’ cho bố mẹ yên tâm ạ. Nhi nó cũng chững trạc và tự lập nên là con nghĩ mọi thứ sẽ ổn thôi ạ. Chắc chắn sẽ là một thử thách nữa cho “nhi li ti” nhưng suy cho cùng thì con gái út của bố mẹ cũng 20 tuổi rồi đấy ạ, hihi

Con viết vài dòng như vậy để bố mẹ biết tình hình và yên tâm ạ. Hôm trước nói chuyện với ông và mẹ biết qua tình hình ở nhà thế con cũng thấy vui hơn, mẹ ạ. Đợt trước hơi sóng gió tí nhưng bi h thì hy vọng sẽ tạm ổn hơn ạ. Bố mẹ và ông ở nhà cố gắng giữ sức khoẻ và vui vẻ nhé. Con biết vẫn còn nhiều chuyện phức tạp trong gia đình nhưng mà suy cho cùng thì mỗi nhà mỗi cảnh, nhà nào cũng có những cái khó khăn riêng. Nhà mình con thấy nhiều lúc mọi ngừoi thương yêu nhau quá và vì nhau quá mà đôi khi lại thành trầm trọng hoá vấn đề. Nhưng suy cho cùng thì mọi người đều cũng hiểu là vì quá thương yêu nhau mà thôi….Đôii khi mình cứ nghĩ thoáng ra một chút có khi lại hay, con nghĩ thế.

Mà con muốn khoe với bố mẹ một bộ phim ngắn mà Nhi mới hoàn thành ạ….Trong phim có cả con, cả Nhi và cả bố mẹ, hihi….Bố mẹ xem xong rồi phát biểu cảm tưởng nhé!!!

0

Khai bút đầu xuân

Năm mới, con chúc bố mẹ luôn mạnh khỏe, vui vẻ và hạnh phúc. Bọn con không ở nhà đón Tết cùng cả nhà nhưng được cái năm nay đón Tết mọi người quây quần bên nhau và quây quần bên ông thế nên chắc cũng thích!

Thời gian trôi nhanh quá, thế là lại thêm một cái tết nữa đón tết xa nhà rồi. Nhiều lúc con cũng nhớ nhà nhưng nhiều lúc cũng bận nên cũng quên nên cũng đỡ. Weekend này, theo kế hoạch là con và một chị bạn thân người Mỹ-Ấn định tổ chức một bữa tiếc Tết linh đình. Con định làm nem, mua bánh chưng, mua giò, mặc áo dài v.v… nhưng cuối cùng đến hôm nay lại nghe tin chị í bị cảm nặng, vì thế phải hủy buổi tiệc. Vì tuần vừa rồi con cũng khá và bận, stress và mệt nên lúc mới nghe tin đó con cũng bảo thờ dài, vì nếu mai làm tiệc thì sẽ phải đi chơ, mua sắm rồi nấu nướng cả ngày. Bữa tiếc hoãn như thế, con cũng có thêm một chút thời gian để thở và nghỉ chứ cũng không quá quay cuồng. Và Chủ Nhật, con và mấy anh chị người Việt cũng seẽ ăn bánh chưng, ăn nem, thịt bò xào ăn Tết. Có khi xem Táo quân luôn. Con vừa bật xem thử một chút, có vẻ hay quá J!

Tuần vừa rồi con khá là bận vì công việc ở cơ quan mới cũng nhiều, mà tổ chức họ cũng đang thay đổi nên nhiều thứ cũng hơi phức tạp và căng thẳng. Con cũng mới làm, nên đôi khi cũng cảm thấy vẫn còn non và hơi hoảng về nhiều công việc mới. Được cái công việc nào con cũng thích! Nhiều lúc căng thẳng quá cũng sợ và muốn “đầu hàng” nhưng suy cho cùng đây từ lâu đã là công việc “mơ ước” của con nên con sẽ cố gắng. Vì mới, con cũng thường làm muộn và làm thêm weekend, chủ yếu để hiểu hơn về tổ chức, và về những dự án họ đã làm trước đây. Mình làm truyền thong thì có lẽ mình càng phải hiểu hơn ai hết tổ chức để con đại diện tiếng nói cho họ.

Vì hôm nay mùng 1 Tết ta mà đêm qua cũng thức khuya quá nên là hôm nay con xin cơ quan làm việc tại nhà…Thỉnh thoảng con cũng muốn như thế cho đỡ căng thẳng. Nhưng mà cuối cùng cũng cứ dở dở dang dang, không đâu vào đâu. Mà chiều con làm bún dọc mùng ăn, cũng ngon lắm ạ J.

 

Con vẫn chưa đặt vấn đề visa với cơ quan. Một phần vì cũng chưa lúc nào tiện cả. Mà chắc tỉnh huống cũng phực tạp vì tổ chức họ đang thay đổi, mọi thứ họ cũng đang mới chị lên kế hoạch ngắn hạn, không biết khi mình đặt vấn đề họ tài trợ visa cho mình dài hạn thì họ sẽ thế nào. Chắc họ cũng sẽ khó xử. Con thì dù thế nào con cũng okie, vì từ bi h đến tháng 7 cũng có rất nhiều việc, và nhiều dự án..Nếu được tiếp tục làm việc với họ thì sẽ yên tâm hơn và đỡ phải lo tìm việc tiếp. Nhưng nếu không thì về nước, hoặc đi nước khác làm, hoặc tranh thủ đi du lịch Mỹ trước khi rời Mỹ cũng có cái hay. Nói chung tuổi trẻ, nên thế nào còn cũng okie được, hihi.

 

Con viết vài dòng khai biết đầu xuân để chúc mừng năm mới cả nhà và cũng để bố mẹ mà mọi người cập nhật tình hình công việc của con. À, con cũng mới nhận lương tháng đầu rồi. Thực ra ở đây họ chia lương tháng trả thành 2 lần/tháng. Hihi, bố mẹ, ông và mọi người thích gì để con tặng mỗi người một món quá ạ ;))!!!

 

Mà hôm qua nhìn được cả nhà, nhìn được bữa cơm, nhìn được mọi người quây quần quanh ông thế cũng thích quá. Mà bố mẹ vẫn tiếp khách ở Vọng đúng không ạ? Thấy mẹ gửi ảnh cả nhà anh Việt chị Thủy ở đấy. Hai đứa con trông yêu ghê J.

 

Mà mẹ đợt này trông mệ quá. Chắc mẹ mất ngủ nhiều hả mẹ! Mẹ cố gắng điều trị xem thế nào. Cũng có nhiều mẹo để cho ngủ dễ lắm. Có gì mẹ nghiên cứu hỏi han bác Gúc nhé….

 

Con yêu bố mẹ,

Con Mèo